Khán giả

PHÚT GIÂY NÀY, CÓ AI NGỜ, CHỢT ĐẾN.

Ngày đăng: 08/02/2014 | Lượt xem: 466

Mẹ lạc các con ở những sân ga

Mấy mươi năm con sống trong hờn tủi

Bao gia đình đã cách sông, cách núi

Đêm luôn nằm mơ hình bóng quê nhà

Sân ga ngày đó bỗng chốc xa dần

Là hy vọng mong manh càng chợt tắt

Tiếng còi tàu nghe như là tiếng nấc

Một kiếp người, có còn được gặp nhau?

NCHCCCL-Gala-002

Ảnh minh họa

Con tự hỏi “Mẹ ơi,  Mẹ, tại sao?

Con xa mẹ khi con còn bé xíu”

Mẹ nấc nghẹn và không bao giờ hiểu

Gia đình mình lại có cuộc chia ly

Hai mẹ, con cứ như thế mà đi

Con tìm mẹ, mẹ tìm con mãi mãi

Sống thiếu mẹ, lòng con bao sợ hãi

Mẹ thiếu con, tâm trí mẹ rối bời

Con có hiểu chăng, sống cả đời người

Mẹ đau khổ, nên tóc càng bạc trắng

Đời của mẹ, bây giờ còn rất ngắn

Cầu Phật, Trời cho con, mẹ gặp nhau

NCHCCCL Gala 2014-ảnh minh họa

Mẹ thiếu con, tâm trí mẹ rối bời – ảnh minh họa

Con và mẹ đã qua cuộc bể dâu

Dần xít lại gần hơn, hơn chút nữa

Phút giây này, có ai ngờ, chợt đến

Đoàn tụ rồi, mẹ vui sướng biết bao

Đêm “Như chưa hề có cuộc chia ly”

Giọt nước mắt rơi, cho ngày đoàn tụ

Đêm hôm nay, mẹ và con không ngủ

Tết đến rồi, vui cái Tết đoàn viên.

NCHCCCL Gala

Tết đến rồi, vui cái Tết đoàn viên.

Cao Văn Tiến

Ảnh: Giang Phạm