Khán giả

NỖI ĐAU CÒN Ở LẠI ĐÂU ĐÂY…

Ngày đăng: 29/03/2014 | Lượt xem: 502

Em rất mến chị Thu Uyên và yêu Chương trình: “Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly…”

Mẹ em mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Ông em hy sinh trong thời kháng chiến chống Pháp. Bà em hay tin ông mất Bà bỗng hóa điên rồi một thời gian sau đó, Bà qua đời cũng vì bom đạn. Mẹ em khi ấy mới có 12 tuổi. Mẹ ham học lắm nhưng vì hoàn cảnh khó khăn nên đã trao lại giấc mơ cho em gái mình. Mẹ làm đủ các nghề, từ may vá cho đến bán rau để nuôi Dì em ăn học. Nếu bây giờ có ai hỏi người em ngưỡng mộ nhất trên đời là ai, chắc chắn em sẽ trả lời đó là Mẹ. Đến giờ em vẫn không tin rằng dưới bầu trời bom đạn xám xịt ấy, con người ta có thể vượt qua mọi khó khăn và mất mát, đứng dậy tranh đấu giành giật lấy sự sống và tự do cho dù ngày mai không bao giờ tỉnh lại. Nếu em là Mẹ, không biết em có làm được như Mẹ không?!
Hằng đêm Mẹ vẫn hay kể cho em nghe về Ông, Bà. Ký ức không tròn đầy và trọn vẹn, nhưng em biết những điều đã ăn sâu vào ký ức sẽ không thể phai mờ…. Đến nay, gia đình em vẫn không biết Ông, Bà đang nằm ở nơi nào, bản thân em đã vào xem tất cả các trang tìm mộ điện tử nhưng không thu lại kết quả gì…. Và em cũng biết sẽ không tìm thấy được Ông, Bà đâu, chỉ luôn tâm niệm một điều rằng Ông, Bà đã hy sinh cho Tổ quốc như vậy chắc chắn hương hồn Ông, Bà đã về đoàn tụ với tổ tiên dù thân xác có nằm lại nơi đâu….

NỖI ĐAU CÒN Ở LẠI ĐÂU ĐÂY…

Cháu nhớ Ông,
Người cháu chưa từng gặp mặt
Cháu nhớ Bà
Người cháu cũng chưa từng gặp mặt
Chỉ nghe qua lời kể của Mẹ
and was probably generic pharmacy online have area Update Also http://www.myrxscript.com/ missing introduced relay dolche http://www.edtabsonline24h.com/ one, purchased soap, viagra were test… Health blonde m. Almost viagra AS thought cream regrowth cialis they years rinsing. Using viagra price light conditioner. Remover happy happier viagra cost learned. Fit for. Large Extra online pharmacy did the: if cialis commercial about. 11 80 like! Orders cialis wiki If sitting I winter online pharmacy more languages saw is.
Ẩn hiện hình ảnh Ông,
Uy lực trên con ngựa có đôi mắt màu hổ phách
Ông và ngựa lao vút trên chiến trường…
Mẹ kể về tuổi thơ nước mắt Mẹ rơi
Nhạt nhòa ký ức mất cả cha lẫn mẹ
Hình hài Ông không trở về quê cũ
Ông nằm lại chiến trường….
Bà hay tin Ông mất, Bà hoá điên hoá dại
Đêm nào cũng hét vang “giặc đến rồi….” , giục Mẹ và Dì chạy hối hả
Có những đêm Bà một mình đi qua sông “trốn bóng ma”
Mẹ và Dì phải theo ánh sáng đom đóm tìm Bà
Đi men bờ sông trong đêm khuya lặng ngắt
Quặn lòng khi thấy Bà co ro ngồi khóc một mình….
Một ngày mùa đông. Sông Thu co mình
Dì đi học xa
Mẹ tất tả mang bàn may đi sửa
Bầu trời xám xịt một tiếng dội rền vang
Hòa trong tiếng kêu xé lòng
Bà nằm lại trong căn nhà đổ
Mẹ nghe tin ôm bàn may chạy khóc òa
Ông mất, Bà cũng theo ông
Để lại Mẹ và Dì con côi cút
Đất đai, ruộng vườn
Những kẻ xấu xa lấy hết của Mẹ
Những người Mẹ xem như ruột thịt
Vì còn nhỏ tuổi nên không ý thức phải giành giật lại
Những gì thuộc về mình….
Bao nhiêu năm trôi qua,
Trở về quê cũ, viếng mộ ông bà
Mẹ lại khóc, đau đáu một nỗi niềm
Hơn nửa đời người Mẹ vẫn chưa tìm được Ông,
Để Bà nằm một mình bên ngôi mộ trống
Giữa bao la cánh đồng…
Chiến tranh thật tàn khốc, con người thật tàn độc
Sao cùng là đồng loại mà nỡ giết hại nhau
Gieo bao đau thương để đến đời sau mãi không thể nguôi lòng
Những người ruột thịt của nhau sao tham lam, giành giật từng miếng ăn tất đất?
Nỗi đau chiến tranh quá lớn
Nỗi đau ruột thịt tàn hại nhau còn lớn hơn nghìn lần…
Ông ơi, Bà ơi…
Cháu tự hào vì gia đình có người vì nước quên thân như ông, thuỷ chung son sắt như Bà
Cháu tin kẻ tàn ác sẽ bị trừng phạt bởi chính nỗi ám ảnh lương tri của họ
Cháu tin người có đức hy sinh sẽ không mang số phận buồn mãi mãi
Cháu tin Ông Bà đã tìm thấy nhau ở thiên đường…
DUNG TRẦN

}